Bài dự thi "Ngày mai trong mắt em": Không cần vĩ đại nhưng cần tốt hơn ngày hôm qua
Ngày mai trong mắt em là nụ cười của bố mẹ - nụ cười của người dành một đời để tin rằng một ngày nào đó, con của mình sẽ rực rỡ theo một cách khác.
Bé Phạm Quỳnh Anh. Ảnh: Gia đình cung cấp
Mình sinh ra trong một gia đình khá giả,nhưng lớn lên trong hoàn cảnh khá nghèo khó. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó lại là chính câu chuyện của cuộc đời mình.
Gia đình mình có năm người, có bố mẹ, có mình và hai người em của mình. Khi bố mẹ mình đẻ ra người em thứ ba của mình thì từ đó cuộc sống trở nên khó khăn hơn.
Cả gia đình mình quyết định chuyển sang một căn chung cư để sống, chứ không tiếp tục sống ở nhà bà nội nữa. Và từ đó gia đình mình trở nên khó khăn hơn. Bố mẹ mình quyết định nghỉ làm ở công ty cũ để tìm một công ti có lương cao để lo cho gia đình và việc học của ba chị em mình.
Nhưng khi mình lên lớp năm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Bố mình phải đi vay tiền để có tiền lo cho gia đình và tiền học của ba chị em mình, còn mẹ mình thì làm việc quần quật từ sáng tới đêm có hôm sáu giờ còn có hôm thì chín giờ hoặc chín rưỡi mới về.
Lúc đó, mình không hiểu về sự “khó khăn” của bố mẹ nên mình luôn bị điểm kém và có hôm trốn học thêm. Ban đầu chỉ một ngày, nhưng dần dần càng nhiều lên và nghĩ điều này có thể che giấu bố mẹ. Có một hôm khi mình trốn học thêm vào buổi chiều, thì buổi tối khi mình về nhà mình thấy mẹ đang ngồi trên ghế sô pha và nói “Hôm nay, con trốn học thêm đúng không?”.
Lúc đó tim mình chợt khựng lại và ngạc nhiên vì không thể nào che dấu được nữa. Mình im lặng. Dòng suy nghĩ bị cắt ngang và mẹ mình nói tiếp “Thầy vừa gọi điện cho mẹ ...”, lúc đó mình rất sợ hãi và lo lắng. Mình thấy mẹ cầm cái roi lên và đánh mình. Khi mẹ đánh thì mình đã oà khóc và né các đòn roi của mẹ.
Khi mẹ đánh xong ngồi xuống ghế nhìn mình và nói “Mẹ làm cực cỡ nào cũng được, chỉ mong con sau này không cực khổ như mẹ bây giờ”.
Lúc đó, cổ họng mình như nghẹn lại. Những cái roi hằn trên người vẫn còn rát, nhưng bỗng nhiên mình cảm thấy không còn đau nữa. Thứ khiến mình đau hơn là ánh mắt của mẹ. Lần đầu tiên mình nhận ra rằng người đau nhất trong căn nhà lúc đó có lẽ không phải là mình, mình nhìn đôi bàn tay mẹ - những ngón tay thô ráp vì làm việc suốt bao ngày.
Tóc mẹ cũng đã có vài sợi tóc bạc mà mình không hay. Có lẽ bố mẹ không phải người hùng trong chuyện cổ tích. Nhưng bố mẹ là người âm thầm chống lại cả cuộc đời để mình được lớn lên.
Nước mắt mình lúc đó rơi không ngừng. Không phải vì đau, mà vì hối hận. Hối hận vì những lời nói dối của mình, hối hận về những buổi học thêm của mình, và cũng vì con người mình quá vô tâm đến mức không nhìn thấy mẹ đã phải hi sinh bao nhiêu. Cũng chính khoảnh khắc đó, lần đầu tiên mình hiểu rằng,cây roi của mẹ không phải đánh vào mình, mà đánh vào nỗi sợ rằng con mình sẽ đánh mất một tương lai tươi sáng.
Thấm thoắt đã một năm, mình hiểu rằng, cuộc đời giống như một chuyến bay dài. Có những lúc cất cánh rất nhẹ nhàng, có những lúc phải đi qua những vùng nhiễu động khiến mình chao đảo, thậm chí muốn quay đầu lại. Nhưng rồi mình nhận ra, nếu cứ sợ hãi những cơn rung lắc đầu tiên ấy, thì chiếc máy bay ấy sẽ không bao giờ có thể bay đến bầu trời rộng lớn phía trước.
Và hành trình của mình cũng vậy. Từ một đứa trẻ từng rực rỡ, rồi lạc lối, rồi học cách đứng dậy, mình hiểu rằng mỗi khó khăn đều là một phần của chuyến bay trưởng thành. Có những ngày mình tự nhủ: ”Mình không cần vĩ đại như hôm nay. Chỉ cần tốt hơn ngày hôm qua một chút thôi. Một chút thôi cũng đủ rồi, phải không?”.
Có người nói với mình rằng:
“Đêm rồi cũng sẽ qua
Mưa rồi cũng sẽ tạnh
Chỉ cần mình còn bước
Con đường sẽ hiện ra”
Ánh sáng không biến mất. Nó chỉ đang chờ mình thắp lại.Vì thế mình sẽ tiếp tục bước đi. Không phải vì mình chắc chắn rằng ngày mai sẽ dễ dàng hơn. Mà vì mình tin rằng, ở cuối con đường này, sẽ có một ngày mình có thể quay về nhà, nhìn bố mẹ và nói: ”Bố mẹ ơi, con làm được rồi!”.
Và có lẽ lúc đó, ngày mai trong mắt mình là nụ cười của bố mẹ-nụ cười của người đã dành một đời để tin rằng một ngày nào đó, đứa con của mình sẽ lại rực rỡ theo một cách khác. Và ngày mai không phải là ngày xa xôi, mà đó là từng bước nhỏ mình đang cố gắng đi tiếp. Để một ngày nào đó, khi nhìn lại, mình có thể mỉm cười và nói với bố mẹ rằng:
“Con đã bay xa hơn những gì bố mẹ từng mơ rồi”.