Bài dự thi "Ngày mai trong mắt em": Ước mơ được thắp sáng bởi nụ cười của mẹ trên giường bệnh
Có những ước mơ không được sinh ra từ ánh sáng rực rỡ, mà được lớn lên từ những ngày u tối nhất của cuộc đời. Nó không ồn ào, không phô trương, mà như một hạt giống bị vùi sâu trong lòng đất, chờ ngày vươn mình đón lấy những tia nắng...
Trước đây, tương lai của tôi giống như một con đường phủ đầy màn sương, nơi mỗi bước chân đều là sự dò dẫm. (Ảnh: Tác giả cung cấp)
Tôi là Trần Văn Kiệt - sinh viên năm cuối ngành Luật của Học viện Cán bộ TP.HCM. Nếu thời gian có được quay ngược lại về ngày đầu tiên đứng trước cánh cổng đại học, có lẽ tôi sẽ thấy một phiên bản rất khác của chính mình - một chàng trai mang trong lòng nhiều kỳ vọng nhưng lại không có một hướng đi rõ ràng.
Tương lai khi ấy của tôi giống như một con đường phủ đầy màn sương, nơi mỗi bước chân đều là sự dò dẫm. Tôi chọn ngành học của mình không phải vì đam mê mãnh liệt, mà vì nghĩ rằng đó là một lựa chọn “ổn”.
Tôi chỉ đơn giản mong sau này bản thân có thể kiếm được một công việc đủ để lo cho gia đình. Ước mơ khi ấy còn mơ hồ, nhỏ bé và có phần xa xỉ với tôi. Nhưng cuộc đời, như một dòng sông không bao giờ chảy theo ý muốn của con người, đã đưa tôi vào một khúc quanh mà tôi không hề chuẩn bị trước.
Năm cuối đại học khi tôi đang thực tập thì mẹ tôi phát hiện mắc bệnh ung thư. Tin ấy đến khiến cả gia đình tôi như rơi vào một khoảng lặng đáng sợ.
Ngôi nhà bình thường không có tôi đã ít đi tiếng cười, giờ đây càng thêm trầm mặc. Những bữa cơm không còn tròn vị, tiếng tivi vẫn phát, những không ai thực sự chú ý. Tôi thấy cha mình - người đàn ông luôn mạnh mẽ trong mắt tôi, bỗng trở nên lặng lẽ hơn. Những nếp nhăn trên mặt người cha như sau thêm mỗi lần cầm tờ kết quả khám bệnh của mẹ.
Cha không nói nhiều, nhưng sự im lặng của cha lại khiến tôi hiểu rằng gánh nặng đang đè lên vai ông lớn đến nhường nào. Mẹ tôi, người phụ nữ vốn là trụ cột tinh thần của gia đình, giờ đây lại chịu những cơn đau đớn. Nhưng điều khiến tôi vừa thương vừa khâm phục là mẹ vẫn cười. Nụ cười của mẹ không còn vô tư như trước, nhưng nó giống như một ngọn lửa sưởi ấm những trái tim đang lạnh đi vì lo lắng.
Và rồi tôi nhìn sang chị hai của mình. Chị có một gia đình nhỏ với hai bé gái dễ thương. Cuộc sống của chị vốn đã chật vật, vậy mà biến cố của mẹ như một cơn sóng lớn bất ngờ ập đến, khiến chị càng chao đảo. Tôi thấy chị chạy đi chạy lại giữa hai gia đình, vừa chăm con, vừa lo cho cha và mẹ.
Có những lúc chị ngồi im lặng, mắt như đang nhìn về một nơi rất xa. Cháu gái nhỏ của tôi mới 3 tuổi, nói chưa sõi nhưng lại biết hỏi những câu khiến người lớn phải nghẹn lại: “Bà có khỏe không, bà có đau không?”. Những câu hỏi ấy ngây thơ như những giọt nước trong veo, nhưng khi rơi xuống lòng người lại tạo thành những gợn sóng âm ỉ.
Có những đêm, tôi nằm nhìn lên trần nhà - cái căn trọ nhỏ nhỏ mà gia đình thuê cho tôi, cảm giác như cả bầu trời sụp xuống. Ước mơ khi ấy không còn là những điều lớn lao, mà chỉ gói gọn trong hai chữ giản dị: bình yên. Tôi đã từng muốn bỏ cuộc. Không phải vì bản thân không cố gắng, mà vì tôi sợ mình không đủ mạnh mẽ, sợ rằng mọi nỗ lực của mình rồi cũng không thể chống lại được những khó khăn đang bủa vây gia đình.
Nhưng rồi, chính gia đình lại là lý do khiến tôi không được phép dừng lại. Khi nhận từng cuộc gọi video call của tôi gọi tới (lúc này mẹ đang nằm chờ vào thuốc ở Bệnh viện Chợ Rẫy), mẹ tôi vẫn cười, dù từng cơn đau không hề giảm. Cha tôi vẫn ngồi lặng lẽ kế bên.
Tôi hiểu rằng, nếu tôi gục ngã, sẽ không còn ai đứng lên thay mình.
Từ đó, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi học cách sống có trách nhiệm hơn với chính mình. Mỗi buổi đến thực tập tại cơ quan không còn là nghĩa vụ, mà là một bước tiến nhỏ trên hành trình dài. Tôi chăm chỉ hơn, tích cực hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chứng minh với chính mình rằng: Tôi có thể. Bạn bè tôi, những đứa em khóa dưới - những con người tưởng như chỉ lướt qua cuộc đời nhau, lại trở thành điểm tựa âm thầm.
Có người chia sẻ tài liệu, có người chỉ cần ngồi bên cạnh lắng nghe. Họ khiến tôi không còn cảm thấy lạc lõng. Và rồi, cũng thật may mắn trên hành trình đại học này tôi bén duyên với một công việc nhỏ - làm đối tác tuyển sinh cho một trung tâm tiếng Anh.
Công việc ấy đến với tôi một cách rất tình cờ, ban đầu, tôi không nghĩ mình sẽ làm được. Tôi không giỏi giao tiếp, cũng không quá tự tin. Nhưng tôi tự nhủ, nếu không thử, tôi sẽ mãi đứng yên.
Những ngày đầu thật sự không dễ. Tôi học cách nhắn tin nói chuyện với người lạ, học cách thuyết phục, học cách kiên nhẫn trước những lần bị từ chối. Có lúc tôi mệt mỏi, có lúc cũng muốn bỏ cuộc. Nhưng mỗi lần nghĩ đến gia đình, tôi lại tự nhắc mình phải cố thêm một chút. Từng cuộc gọi, từng tin nhắn, từng buổi tư vấn,… tất cả dần dần tích góp lại thành những khoản tiền nhỏ đầu tiên do chính tôi kiếm được. Số tiền ấy không lớn, nhưng với tôi, nó mang ý nghĩa rất đặc biệt.
Đó là số tiền tôi có thể tự mua để phục vụ nhu cầu sinh hoạt của bản thân để tiết kiệm tiền của gia đình cho việc chửa bệnh của mẹ. Và rồi, vào ngày 8/3, tôi quyết định làm một điều mà trước đây tôi chỉ dám nghĩ trong đầu: Mua tặng mẹ một chiếc điện thoại (vì điện thoại hiện tại của mẹ dùng là chiếc mà mẹ đã mua cho tôi lúc tôi lớp 11).
Chiếc điện thoại mới ấy tôi mua giá khoảng 6 triệu đồng - không phải là một món quà quá xa xỉ, nhưng đó là tất cả sự cố gắng của tôi trong một khoảng thời gian không ngắn.
Lúc đó đã qua 8/3 khoảng 2 ngày, mẹ tôi cũng đã được bác sĩ cho phép xuất viện chờ 2 tháng sau tái khám để theo dõi, tôi bí mật về nhà. Khi tôi đưa món quà cho mẹ, tay tôi run run. Tôi không biết mẹ sẽ phản ứng như thế nào, tôi nói: “Con tặng mẹ quà 8/3 và chúc mừng mẹ đã khỏe hơn”.
Nhưng rồi, khi mẹ mở ra tôi thấy mẹ cười và mẹ nói “đẹp quá” – đây có thể sẽ là một khoảnh khắc mà tôi khó có thể quên được. Không phải là nụ cười gượng gạo như những ngày bệnh tật, mà là một nụ cười thật sự rạng rỡ. Nụ cười ấy giống như ánh nắng xuyên qua những ngày mưa dài, khiến mọi thứ bỗng trở nên ấm áp hơn. Cha tôi nhìn thấy, không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt ông dịu lại. Cả căn nhà như sáng lên. Không khí nặng nề trước đó dường như tan đi đâu mất.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra: Hạnh phúc đôi khi không phải là những điều lớn lao, mà chỉ là khi người mình yêu thương có thể mỉm cười. Từ giây phút ấy, ước mơ trong tôi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi không mơ trở thành một người quá vĩ đại, không cần những điều hào nhoáng. Tôi chỉ mơ một ngày, mình có thể trở thành chỗ dựa thật sự cho gia đình. Một chỗ dựa để cha tôi có thể nghỉ ngơi. Một chỗ dựa để mẹ tôi có thể yên tâm chữa bệnh. Một chỗ dựa để chị hai tôi bớt đi những nhọc nhằn, để hai đứa cháu gái có một tuổi thơ đủ đầy hơn.
Tôi mơ về một căn nhà nơi tiếng cười không còn bị che lấp bởi nỗi lo. Tôi mơ về những bữa cơm trọn vẹn, nơi mọi người không phải tính toán về chi tiêu. Tôi mơ về một ngày, khi nhìn lại tất cả, chúng tôi có thể nói: “Cả nhà ta đã vượt qua rồi”.
Ngày mai trong mắt tôi không còn là một màn sương dày đặc. Nó giống như bình mình sau một đêm dài - ánh sáng có thể chưa mạnh, nhưng đủ để tôi tin rằng phía trước vẫn còn hy vọng. Tôi không biết rõ tương lai sẽ ra sao. Nhưng tôi biết một điều rằng: tôi sẽ tiếp tục bước đi. Bởi phía sau tôi là gia đình - nơi tôi thuộc về. Và phía trước tôi là ngày mai - nơi những ước mơ giản dị nhất cũng xứng đáng được chạm tới.
Thể lệ cuộc thi viết "Ngày mai trong mắt em" năm 2026
Đối tượng tham gia
- Tất cả học sinh tiểu học, THCS, THPT, học sinh trường nghề, sinh viên đại học độ tuổi từ 6 - 22 tuổi.
- Chương trình dành sự quan tâm tới những em có hoàn cảnh khó khăn.
Chủ đề cuộc thi
- Viết về ước mơ, hoài bão và định hướng tương lai của bản thân hoặc những điều các em đang ấp ủ.
- Những câu chuyện thật của các em trong hành trình trưởng thành, trải nghiệm và những thử thách trong cuộc sống.
- Góc nhìn của chính các em về tương lai; điều các em mong chờ, tin tưởng, hoặc khát vọng thay đổi để cuộc sống ngày mai tươi sáng hơn.
Nội dung yêu cầu
- Bài viết dài 300 - 2000 chữ (viết về bản thân mình, về các bạn học, bạn đồng niên; các ước mơ, mong mỏi có tính lan tỏa, có giá trị nhân văn và truyền cảm hứng…), có ít nhất 1 ảnh chụp bản thân hoặc hoàn cảnh gia đình.
- Tác phẩm dự thi có thể viết tay, đánh máy hoặc gửi qua email. Người dự thi ghi đầy đủ thông tin: họ tên, lớp, trường, số điện thoại/email liên hệ; gửi trực tiếp về địa chỉ của Ban Tổ chức Cuộc thi viết “Ngày mai trong mắt em”: Ban Văn hóa – Xã hội, Tầng 10, Báo Nông thôn Ngày Nay, Lô E2, Khu đô thị mới Cầu Giấy, đường Dương Đình Nghệ, Phường Cầu Giấy, Hà Nội hoặc qua email chính thức của BTC Cuộc thi: Ngaymaitrongmatem2026@gmail.com
Hotline: 097 9270846
Fanpage Cuộc thi: www.facebook.com/cuocthivietngaymaitrongmatem
Website Báo điện tử Dân Việt/Báo Nông thôn Ngày nay (danviet.vn)
Cơ cấu giải thưởng
01 Giải Nhất: 20 triệu đồng
02 Giải Nhì: mỗi giải 15 triệu đồng
03 Giải Ba: mỗi giải 12 triệu đồng
10 Giải Chuyên đề: mỗi giải trị giá 10 triệu đồng (Được trao bằng hiện vật là máy tính xách tay thương hiệu Dell)
05 Giải thưởng cho các nhân vật tiêu biểu trong các bài viết, mỗi giải 5 triệu đồng
Cuộc thi viết "Ngày mai trong mắt em" chính thức nhận bài từ ngày 5/3/2026 đến hết ngày 10/6/2026 và dự kiến trao giải vào cuối tháng 6/2026. |